Ai Huu Trung Hoc Le Van Duyet
Trường Trung Học Lê Văn Duyệt - Hang Cóc Thơ - Trần Văn Lương  
  Chào Du Khách. Xin Gia nhập hay Ghi Danh
 

Nếu có trở ngại kỹ thuật khi ghi danh vào diễn dàn, xin liên lạc ngdangmy@gmail.com


  Kho Hình Trang chánhTrợ giúp Tìm kiếmGia nhậpGhi Danh  
 
Pages: 1 ... 75 76 77 78 
Send Topic In ra
Hang Cóc Thơ - Trần Văn Lương (Read 74461 times)
tranvanluong
Gold Member
*****
Offline


I love YaBB 1G - SP1!

Posts: 556
Re: Hang Cóc Thơ - Trần Văn Lương
Reply #1140 - 05. Oct 2017 , 07:19
 
Kính gửi quý anh chị con cóc cuối tuần.
Dạo:
      Trăng đi thì bóng cũng đi,
Trăng về bóng hiện, can chi khổ tìm.


Cóc cuối tuần:

   
尋 影

黑 雲 慢 慢 蓋 長 空,
客 影 月 輪 共 隱 蹤.
忙 辨 雜 聲 從 屋 外,
錯 遺 奇 寶 在 山 中.
幸 丟 鴨 迹 心 能 醒,
迷 找 人 頭 腦 受 瘋.
颸 起 雲 消 明 月 現,
因 知 影 子 未 曾 亡.
                陳 文 良 


Âm Hán Việt:

              Tầm Ảnh
Hắc vân mạn mạn cái trường không,
Khách ảnh, nguyệt luân cộng ẩn tung.
Mang biện tạp thanh tùng ốc ngoại,
Thác di kỳ bảo tại sơn trung.
Hạnh đâu áp tích, tâm năng tỉnh,
Mê trảo nhân đầu, não thụ phong.
Ti khởi, vân tiêu, minh nguyệt hiện,
Nhân tri ảnh tử vị tằng vong.
            Trần Văn Lương


Dịch nghĩa:

             Tìm Bóng
Mây đen dần dần che kín trời,
Bóng người và mặt trăng cùng nhau biến mất (giấu tung tích).
(Vì) bận rộn phân biện âm thanh đến từ phía ngoài nhà, (1)
(Nên) lầm lẫn bỏ sót bảo vật ở trong núi. (2)
May mắn đánh mất dấu vết đàn vịt (nên) tâm được tỉnh, (3)
Mê mờ (lo) tìm kiếm đầu người (nên) óc bị điên. (4) (5)
Gió nổi lên, mây tan, trăng sáng hiện ra,
(Bèn) biết rằng cái bóng (của người) chưa bao giờ mất đi.


Ghi chú:

(1) Bích Nham Lục, tắc 46: Cảnh Thanh Vũ Trích.

Cử:
     Thiền Sư Cảnh Thanh hỏi một ông tăng:
     - Ngoài cửa là tiếng gì vậy?
     Ông tăng nói:
     - Tiếng giọt mưa.
     Sư bảo:
     - Chúng sinh điên đảo, mê mờ chính mình để đuổi theo sự vật.
     Ông tăng nói:
     - Còn Hòa Thượng thì như thế nào?
     Sư bảo:
    - Ta suýt không mê mờ chính mình. 
    Ông tăng nói:
    - Suýt không mê mờ chính mình, ý chỉ thế nào ?
    Sư đáp:
    - Xuất thân còn dễ, thoát thể mới khó.

(2) Bích Nham Lục, tắc 62: Vân Môn Nhất Bảo.

Cử:
    Thiền Sư Vân Môn dạy chúng:
    - Trong càn khôn, giữa vũ trụ, có một báu vật bí mật giấu trong núi hình. Cầm lồng đèn đến nơi Phật điện, đem tam môn đến đặt trên lồng đèn.

Trích lời Bình của Viên Ngộ:
...
    Hãy nói xem, Vân Môn nói như thế, ý như thế nào?
    Há không thấy cổ nhân nói: - Thực tính của vô minh là Phật tính, không thân huyễn hóa là Pháp thân. Lại nói: - Chính ngay phàm tâm mà thấy Phật tâm, núi hình chính là tứ đại ngũ uẩn vậy.
"Có một báu vật bí mật giấu trong núi hình". Cổ nhân bảo: - Chư Phật ở trong tâm, người mê đi tìm kiếm ở bên ngoài. Ôm báu vật vô giá ở trong lòng mà một đời chẳng biết.
...

(3) Bích Nham Lục, tắc 53: Bách Trượng Dã Áp.

Cử:
     Một lần Mã Đại Sư (Mã Tổ Đạo Nhất) và Bách Trượng cùng đi, thấy đám vịt trời bay qua.
     Đại Sư hỏi:
     - Cái gì đó?
     Bách Trượng đáp:      
     - Vịt trời.
     Đại Sư hỏi:
    - Bay đến chốn nào vậy ?
    Bách Trượng đáp:
    - Bay qua mất rồi.
    Đại Sư bèn nắm và vặn chót mũi của Bách Trượng. Bách Trượng đau đớn kêu lên.
    Đại Sư nói:
    - Đã từng có bay đi đâu?

Trích lời Bình của Viên Ngộ:
...
     Xét về chính nhãn, Bách Trượng có đầy đủ. Mã Đại Sư không gió mà gây ra sóng. Các người nếu muốn làm thầy của các Tổ sư thì hãy tham thủ Bách Trượng; còn nếu muốn tự cứu chẳng xong thì hãy tham thủ Mã Đại Sư. Hãy nhìn cổ nhân, trong 12 thời thần chưa từng không ở trong ấy. Bách Trượng không ăn mặn, muốn cùng thiên hạ làm cha. Hai mươi năm làm thị giả cho Mã Tổ, nhân lời nói này mà ngộ.
...
     Mã Đại Sư há chẳng biết đó là vịt trời sao? Tại sao lại hỏi như thế? Ý của Sư ở tại chỗ nào? Bách Trượng chỉ còn biết đi theo sau. Mã Tổ bèn vặn mũi. Bách Trượng kêu đau. Đại Sư nói:  - Đã từng có bay đi đâu? Bách Trượng nhờ đó có tỉnh ngộ. Như ngày nay có người vừa bị hỏi đã kêu đau, nhưng nhảy không ra khỏi.
...

(4)  Kinh Lăng Nghiêm (nguyên tên là Đại Phật Đảnh Thủ Lăng Nghiêm Kinh, Bát Lạt Mật Đế dịch từ Phạn ra Hán, cư sĩ Hạnh Cơ dịch từ Hán ra Việt và chú thích), quyển 4:

"...
Đức Phật dạy tôn giả Phú Lâu Na:
... Chắc thầy có nghe, trong thành Thất-la-phiệt có anh chàng Diễn Nhã Đạt Đa, vào một buổi sáng mai, lấy gương ra soi mặt, bỗng nhiên thấy thích cái đầu ở trong gương, vì có thể thấy được cả cặp mắt, lông mày. Rồi anh ta lại nổi giận, trách cứ cái đầu của mình, sao lại không thấy được mặt mày. Anh chàng cho cái đầu của mình là yêu quái, rồi không cớ gì, bỗng nhiên phát điên bỏ chạy! Thầy nghĩ thế nào? Người đó vì nguyên nhân gì mà vô cớ phát điên bỏ chạy?
...
Như anh chàng Diễn Nhã Đạt Đa ở trong thành kia, đâu có nhân duyên gì, bỗng dưng tự sợ hãi cái đầu của mình mà bỏ chạy! Khi tâm trí bình tĩnh trở lại thì biết cái đầu của mình vẫn ở đó, hoàn toàn không phải do lấy được từ bên ngoài! Mà giả sử chưa bình tĩnh trở lại, cái lúc hoảng hốt bỏ chạy đó, thì cái đầu vẫn ở đó, chứ có mất đi đâu?
..."

(5) Philip Kapleau, Ba Trụ Thiền (The Three Pillars of Zen), bản dịch của Đỗ Đình Đồng, chương I, đoạn 8.
(Không hiểu tại sao trong sách này, Diễn Nhã Đạt Đa lại là nữ)

"...
      Người ta bảo rằng chuyện này xảy ra vào thời đức Phật. Chuyện có thật hay chỉ là truyền thuyết, tôi không thể nói được. Dẫu sao, Diễn-nhã-đạt-đa vẫn là một cô gái đẹp không thích gì hơn là ngắm mình trong gương mỗi sáng. Một hôm khi soi gương, nàng thấy mình không có đầu. Tại sao vào buổi sáng đặc biệt này nàng lại không có đầu, kinh không nói. Dù sao, nỗi kích động lớn đến nỗi nàng hóa điên, chạy quanh hỏi xem ai đã lấy mất đầu mình: “Ai lấy đầu tôi? Đầu tôi đâu rồi? Nếu không có đầu, tôi chết mất!” Rồi nàng khóc, mặc dù mọi người bảo nàng rằng: “Đừng có ngốc, đầu cô trên cổ cô đấy chứ có mất bao giờ đâu!” Nhưng nàng không tin: “Không, không đúng! Không, không đúng, phải có người nào đó đã lấy mất đầu tôi!” Nàng kêu lên, tiếp tục tìm kiếm điên cuồng. Cuối cùng, các bạn nàng tin nàng điên, lôi nàng về nhà, buộc nàng vào gốc cột đề phòng nàng tự làm hại mình.
..."


Phỏng dịch thơ:

             Tìm Bóng
Mây đen lấp kín mảnh đêm sầu,
Trăng ẩn, bóng người cũng lặn sâu.
Lạc lối bởi truy cầu sự vật,
Lầm đường nên đánh mất trân châu.
Cuối trời lũ vịt không lưu dấu,
Trong tối chàng trai mải kiếm đầu.
Gió nổi, mây tàn, trăng lại tỏ,
Bóng người vẫn đó, có đi đâu!
         Trần Văn Lương
            Cali, 10/2017




Lời bàn của Phi Dã Thiền Sư :
    Trăng ẩn, bóng người cũng ẩn. Trăng sáng, bóng lại hiện.
    Tựu trung cái bóng vẫn còn đó với người, có bao giờ mất đâu. Chỉ cần có chút ánh sáng là bóng lại hiện ra ngay, việc gì phải đôn đáo chạy tìm trong vũng tối!
     Hỡi ơi, cứ hướng ngoại mò mẫm tìm cầu, phiền não biết bao giờ mới dứt!
     Nào hay khói Lô sơn, sóng Chiết giang cuối cùng rồi vẫn thế (*)

Ghi chú:

(*)  Daisetz Teitaro Suzuki, Thiền Luận (Essays in Zen Buddhism), bản dịch của Trúc Thiên, quyển Thượng.
"...
Vậy, quan điểm cùng tuyệt của Thiền là vì vô minh nên ta lầm đường lạc lối, tưởng có sự chẻ đôi ở trong ta trong khi, từ nguyên thỉ, chưa hề có cuộc tranh chấp nào giữa hữu cực và vô cực; và sự tự do mà ta nhiệt thành tìm kiếm vẫn có đó tự bao giờ. Thi hào Tô Đông Pha, một quan đại phu đời nhà Tống, diễn lấy bằng mấy vần thơ như sau:
Lô sơn yên tỏa Chiết giang triều
Vị đáo sanh bình hận bất tiêu
Đáo đắc hoàn lai vô biệt sự
Lô sơn yên tỏa Chiết giang triều
`

Khói ngút non Lô sóng Chiết giang
Khi chưa đến đó luôn mơ màng
Đến rồi hóa vẫn không gì khác
Khói ngút non Lô sóng Chiết giang

..."



Back to top
 
 
IP Logged
 
tranvanluong
Gold Member
*****
Offline


I love YaBB 1G - SP1!

Posts: 556
Re: Hang Cóc Thơ - Trần Văn Lương
Reply #1141 - 19. Oct 2017 , 08:19
 

Kính gửi đến quý anh chị con cóc cuối tuần.
Dạo:
     Hôm nay cá chết ngập đường,
Ngày mai dân Việt trắng xương đầy
đồng.

Cóc cuối tuần:

         
Lời Cá Chết


Bờ biển rộng đã ngập tràn xác cá,
Người rùng mình, nghe giá buốt vây quanh.
Đôi mắt già chợt tê cóng lạnh tanh
Nhóng từng mảng xác bập bềnh trên sóng.

Trong gió khơi lồng lộng,
Mơ hồ vọng tiếng thở than.
Người ngây mặt ngỡ ngàng,
Nhìn con cá đang nhẹ nhàng hấp hối.

Lòng xốn xang bối rối,
Lời trăn trối thương đau.
Người lẳng lặng gục đầu,
Chua xót thấm từng câu từng chữ.
                       x
                   x      x
- "Tôi biết chỉ còn dăm ba phút nữa
Sẽ trả xong hết nợ để về trời.
Nhưng trước khi phải vĩnh viễn xa người,
Xin được nói lên một lời giã biệt.

Tuy là cá, nhưng vốn dòng cá Việt,
Cả đời tôi chỉ biết chốn này thôi,
Cha ông tôi đã trải mấy trăm đời,
Đem máu thịt nuôi người, không hối tiếc.

Tôi đoan chắc trong xác thân dân Việt,
Có ít nhiều máu huyết tổ tiên tôi.
Và dù cho bên súc vật, bên người,
Tình thân thiết vẫn muôn đời bền chặt.

Lòng chúng tôi quặn thắt,
Khi thấy giặc Bắc hoành hành,
Đem quê hương này phá nát tanh banh,
Xem tính mệnh dân lành như cỏ rác.

Tôi không những oán lũ Tàu độc ác,
Lũ sài lang vốn khác máu tanh lòng,
Tàn sát người, rải độc, cướp biển Đông,
Và nuốt trọn dần non sông nước Việt;

Mà càng oán đám bạo quyền ác nghiệt,
Theo ngoại bang để giết hại đồng bào.
Chúng chỉ lo nhét thật chặt hầu bao,
Dù đất nước có ra sao cũng kệ.

Tôi không hiểu sao con người có thể
Làm những trò độc ác thế với nhau,
Hằng gây ra trăm ngàn chuyện khổ đau
Cho những kẻ cùng màu da, huyết thống.

Chúng chẳng những dã man hành người sống,
Lại còn đem người chết tống đi xa,
Chiếm đất đai để xây phố xây nhà,
Mặc sớm tối dân gào la rên siết.

Tôi không ngại bị phanh thây xẻ thịt,
Làm thức ăn nuôi dân Việt của tôi.
Tôi ra đời cũng chỉ để thế thôi,
Hiến thân xác giúp con người bớt khổ.

Nhưng tôi sợ tấm thân đầy độc tố
Sẽ trở nên công cụ giết người thôi.
Chúng sẽ đem hóa chất ướp, tẩm, nhồi,
Biến thịt thối thành mồi ngon rao bán.

Chỉ thương hại người dân đen mắc nạn,
Đói lả người đành liều mạng gắng ăn,
Để sống còn qua ngày tháng khó khăn,
Dù biết sẽ chết dần trong bệnh hoạn..."
                       x
                   x      x
Con cá vụt quẫy mình, hơi thở đoạn,
Mắt lạc thần dường cố nán nhìn quanh.
Mảnh hồn xanh lưu luyến mấy cũng đành
Lìa khỏi chốn hôi tanh này mãi mãi.

Tiếng máy nổ từ xa dần vọng lại,
Từng đoàn xe vận tải kéo ùa sang,
Xếp thành hàng thật thứ tự lớp lang,
Chất đầy cá xong vội vàng tách bến.

Ai cũng biết chỗ món hàng sẽ đến,
Xác cá đầy độc chất biến thành "tươi",
Rồi ngày ngày được phân phối khắp nơi,
Và sau đó, cả một trời bệnh tật.

Người mím miệng ngăn tiếng gào phẫn uất,
Nhìn khói xe chầm chậm khuất trên đường,
Khoé mắt già ri rỉ giọt buồn thương,
Chua xót biết quê hương giờ đã mất.
                   x
               x      x
Hạt mưa chiều lất phất,
Hay lệ oan hồn lẩn quất đâu đây.
              Trần Văn Lương
                Cali, 10/2017


Back to top
 
 
IP Logged
 
Dau Do
Gold Member
*****
Offline


Quân Sư

Posts: 11302
Thành Phố Phượng Hoàng
Gender: female
Re: Hang Cóc Thơ - Trần Văn Lương
Reply #1142 - 26. Oct 2017 , 11:26
 
tranvanluong wrote on 19. Oct 2017 , 08:19:
Kính gửi đến quý anh chị con cóc cuối tuần.
Dạo:
     Hôm nay cá chết ngập đường,
Ngày mai dân Việt trắng xương đầy đồng.

......
                   x
               x      x
Hạt mưa chiều lất phất,
Hay lệ oan hồn lẩn quất đâu đây.
              Trần Văn Lương
                Cali, 10/2017



Tình cảnh của nước mình, dân mình bây giờ thật là thảm thương, như cá nằm trên thớt, không còn đường thoát ...


Smiley    Smiley    icon_beg    icon_beg
Back to top
 

Triệu người quen, có mấy người thương
 
IP Logged
 
tranvanluong
Gold Member
*****
Offline


I love YaBB 1G - SP1!

Posts: 556
Re: Hang Cóc Thơ - Trần Văn Lương
Reply #1143 - 26. Oct 2017 , 11:46
 
Dau Do wrote on 26. Oct 2017 , 11:26:
Tình cảnh của nước mình, dân mình bây giờ thật là thảm thương, như cá nằm trên thớt, không còn đường thoát ...


Smiley    Smiley    icon_beg    icon_beg


Cám ơn chị Đậu Đỏ. Tương lai nước mình quả thật là đen tối. Cha Ông gìn giữ non sông cả mấy ngàn năm không sao mà ở trong tay VC chỉ mới có mấy chục năm lại phải chịu mất vào tay Tàu Cộng. Quả thật là đau lòng.
L
Back to top
 
 
IP Logged
 
tranvanluong
Gold Member
*****
Offline


I love YaBB 1G - SP1!

Posts: 556
Re: Hang Cóc Thơ - Trần Văn Lương
Reply #1144 - 16. Nov 2017 , 08:02
 

Kính gửi đến quý anh chị con cóc cuối tuần.

Dạo:
   Sầu xưa theo bước Thu sang,
Mang mang lối cũ, biết nàng chốn nao
.

I. Cóc cuối tuần Phú Lang Sa:

 
Incessants Regrets
                   d'Automne


L'automne d'autrefois revient,
Dispersant sa mélancolie.
Mon âme affligée là se tient
Et du temps passé se souvient.

Croyant entendre enfin ta voix,
Mon cœur aride éclate en flamme.
Las! Ce n'est que du vent qui croît
A travers les branches du bois!

Sont-ce tes larmes pénitentes,
Versées pour notre amour défunt,
Ou des gouttes de pluie dolentes
Battant le voile de ces tentes?

Est-ce ton haleine fragrante
Qui vient réchauffer mon abri,
Ou plutôt la chaleur restante
De notre passion languissante?

De loin parvient le bruit des pas.
Pensant à toi, de joie je saute.
Hélas, ce n'est que le fracas
Des feuilles pleurant leur trépas!

Mon cœur, faible et comblé d'émoi,
Tâche de panser sa blessure,
Toujours ne sachant pas pourquoi
L'automne est retourné sans toi.
             Trần Văn Lương
                Cali, 11/2017


II. Phỏng dịch thơ Việt:

      
Dai Dẳng
           Tiếng Thu Buồn


Thu đã quay về giữa đợi mong,
Sầu kia gieo rắc kín trời không.
Cơn giông quá khứ dằng dai mãi,
Tê tái mình anh lặng đứng trông.

Tưởng em về thủ thỉ đâu đây,
Háo hức nhìn quanh, dạ ngất ngây.
Thất vọng thở dài khi chợt rõ
Chỉ là tiếng gió giữa rừng cây.

Có phải lệ em thoắt đổi dòng,
Trở về than khóc chuyện vừa xong,
Hay là giọt nước Ngâu hờn trách,
Tí tách trên lều vải trống không?

Có phải làn hơi thở ngọc lan
Của em về sưởi ấm không gian,
Hay là hơi nóng còn rơi rớt
Của một cuộc tình trót vỡ tan?

Văng vẳng từ xa tiếng bước chân,
Tưởng em về gặp lại người thân,
Bâng khuâng anh ngóng theo chiều gió,
Chỉ lá khuya rơi gõ mộ phần.

Con tim quằn dưới nỗi sầu đau,
Vá vết thương lòng rách đã lâu,
Trăn trở hỏi thầm trong tuyệt vọng,
Thu về, còn bóng dáng em đâu.
           Trần Văn Lương
             Cali, 11/2017



III. Phỏng dịch thơ Tây Ban Nha

   
Lloriqueos De Otoño


El otoño ha llegado,
Sin cesar dispersando su tristeza.
Ya regresa el pasado,
Mi verdadero sufrimiento empieza.

Tu vaga voz oyendo,
Mi corazón de gozo está abrasado.
Sólo el viento, corriendo,
Roza las ramas del bosque secado.

¿Son tus lloros contritos,
Sintiendo nuestro romance perdido,
O los granos marchitos
De lluvia sobre el techo desteñido?

¿Es tu aliento fragante
Que viene a calentar mi frío puerto,
O sólo el fuego restante
De nuestro suave amor que ha estado muerto?

Creyendo oír el ruido
Vago y distante de tus pasos, salto.
¡Pero es sólo el sonido
De las hojas muertas cayendo de alto!

Vendando su vieja herida,
Siempre mi corazón se ha preguntado
Porque, al fin de la vida
Y aunque sin tí, el otoño ha regresado.
           Trần Văn Lương
             Cali, 11/2017



IV. Phỏng dịch thơ Hán:



秋 的 愁 聲

悲 秋 又 再 來,
愁 幔 蓋 天 涯.
樹 下 孤 身 立,
舊 情 死 未 埋.

依 稀 聽 妳 音,
喜 悅 滿 寒 心.
忽 舉 頭 而 望,
惟 風 颭 樹 林.

是 妳 淚 泠 泠
今 天 泣 往 情,
或 那 是 雨 滴
屋 上 起 呻 聲?

想 妳 的 香 脣
回 來 熱 此 身.
誰 知 還 只 是
昔 日 的 殘 焮.

錯 想 有 人 行,
欲 尋 妳 腳 聲.
徘 徊 終 只 見
枯 葉 落 空 城.

心 傷 智 亦 衰,
惘 惘 問 斜 暉:
妳 杳 無 音 信,
秋 何 故 敢 歸?
    陳 文 良




Âm Hán Việt:

Thu Đích Sầu Thanh


Bi thu hựu tái lai,
Sầu mạn cái thiên nhai.
Thụ hạ cô thân lập,
Cựu tình tử vị mai.

Y hi thính nễ âm,
Hỉ duyệt mãn hàn tâm.
Hốt cử đầu nhi vọng,
Duy phong triển thụ lâm.

Thị nễ lệ linh linh,
Kim thiên khấp vãng tình,
Hoặc na thị vũ trích
Ốc thượng khởi thân thinh?

Tưởng nễ đích hương thần,
Hồi lai nhiệt thử thân.
Thùy tri hoàn chỉ thị
Tích nhật đích tàn hân.

Thác tưởng hữu nhân hành,
Dục tầm nễ cước thanh.
Bồi hồi chung chỉ kiến,
Khô diệp lạc không thành.

Tâm thương, trí diệc suy.
Võng võng vấn tà huy:
Nễ yểu vô âm tín,
Thu hà cố cảm quy?
    Trần Văn Lương
       Cali, 11/2017



Nghĩa:

     Tiếng Sầu Của Mùa Thu

Mùa thu buồn lại tới,
Bức màn sầu che kín chân trời.
Thân một mình đứng dưới cây,
(Mối) tình cũ chết (còn) chưa chôn.

Mơ hồ nghe giọng của em,
(Nỗi) vui mừng tràn ngập con tim lạnh.
Chợt ngẩng đầu nhìn ngóng,
Chỉ (có) gió thổi làm lay động rừng cây.

Có phải là (dòng) nước mắt của em (đang) róc rách,
Hôm nay (về) than khóc cho mối tình đã qua,
Hay đó (chỉ) là (những) giọt mưa
Đang phát ra tiếng rền rĩ trên (mái) nhà ?

Tưởng là môi thơm của em
Trở về sưởi ấm tấm thân này,
Nào hay vẫn chỉ là
Chút hơi lửa tàn lụi của ngày xưa.

Lầm tưởng là có người đi,
Nên muốn tìm tiếng bước chân em.
(Nhưng) cuối cùng bồi hồi chỉ thấy
Lá khô rơi trên thành phố trống không.

Con tim đau, trí óc cũng lụn bại.
Buồn rầu hỏi nắng tà:
Em đã bặt không tin tức,
Mà sao mùa Thu (vẫn còn) dám quay về?


Back to top
 
 
IP Logged
 
tranvanluong
Gold Member
*****
Offline


I love YaBB 1G - SP1!

Posts: 556
Re: Hang Cóc Thơ - Trần Văn Lương
Reply #1145 - 22. Nov 2017 , 16:45
 

Kính chúc quý anh chị một ngày Lễ Tạ Ơn an vui như ý.
Tạ ơn Trời đã cho chúng ta sống sót sau cuộc đổi đời bi thảm năm 1975.
Tạ ơn những người đã hy sinh mạng sống để cho dân Nam được hưởng 21 năm thanh bình và hạnh phúc.
Tạ ơn các xứ sở tự do đã mở rộng vòng tay đón nhận và cưu mang những người tỵ nạn đã may mắn thoát khỏi gông cùm Cộng sản.


         Cảm Thán
   Nhân Lễ Tạ Ơn 2017


Nhìn chú Gà Tây chết sõng soài,
Lòng già thêm khắc khoải bi ai.
Hình hài lết mãi dần tơi tả,
Ký ức vun hoài vẫn nhạt phai.
Canh cánh thù nhà đau xé ruột,
Chập chồng nợ nước trĩu oằn vai.
Quê hương đã khuất ngoài muôn dặm,
Thăm thẳm trời đêm, chuỗi hận dài.
              Trần Văn Lương
                Cali, 11/2017

Back to top
 
 
IP Logged
 
tuy-van
Gold Member
*****
Offline


Thành viên xuất sắc
2015

Posts: 10705
Thung lủng hoa vàng
Gender: female
Re: Hang Cóc Thơ - Trần Văn Lương
Reply #1146 - 29. Nov 2017 , 07:06
 
tranvanluong wrote on 22. Nov 2017 , 16:45:
Kính chúc quý anh chị một ngày Lễ Tạ Ơn an vui như ý.
Tạ ơn Trời đã cho chúng ta sống sót sau cuộc đổi đời bi thảm năm 1975.
Tạ ơn những người đã hy sinh mạng sống để cho dân Nam được hưởng 21 năm thanh bình và hạnh phúc.
Tạ ơn các xứ sở tự do đã mở rộng vòng tay đón nhận và cưu mang những người tỵ nạn đã may mắn thoát khỏi gông cùm Cộng sản.


         Cảm Thán
   Nhân Lễ Tạ Ơn 2017


Nhìn chú Gà Tây chết sõng soài,
Lòng già thêm khắc khoải bi ai.
Hình hài lết mãi dần tơi tả,
Ký ức vun hoài vẫn nhạt phai.
Canh cánh thù nhà đau xé ruột,
Chập chồng nợ nước trĩu oằn vai.
Quê hương đã khuất ngoài muôn dặm,
Thăm thẳm trời đêm, chuỗi hận dài.
              Trần Văn Lương
                Cali, 11/2017




Em TvMs cám ơn anh Lương đã tặng cả nhà bài thơ Lể Tạ Ơn that thắm thía.
  Em hy vọng Noel và năm mới să[' đến , anh và D Đ LVD tận hưỡng an lành và niềm vui như ý nhé

Em TVmS
Back to top
 

hoahong.gif Have a great dayhoahong.gif
hoahong.gif Have a great dayhoahong.gif
hoahong.gif Have a great dayhoahong.gif
hoahong.gif Have a great dayhoahong.gif
 
IP Logged
 
Dau Do
Gold Member
*****
Offline


Quân Sư

Posts: 11302
Thành Phố Phượng Hoàng
Gender: female
Re: Hang Cóc Thơ - Trần Văn Lương
Reply #1147 - 29. Nov 2017 , 09:43
 
tranvanluong wrote on 22. Nov 2017 , 16:45:
Kính chúc quý anh chị một ngày Lễ Tạ Ơn an vui như ý.
Tạ ơn Trời đã cho chúng ta sống sót sau cuộc đổi đời bi thảm năm 1975.
Tạ ơn những người đã hy sinh mạng sống để cho dân Nam được hưởng 21 năm thanh bình và hạnh phúc.
Tạ ơn các xứ sở tự do đã mở rộng vòng tay đón nhận và cưu mang những người tỵ nạn đã may mắn thoát khỏi gông cùm Cộng sản.



         Cảm Thán
   Nhân Lễ Tạ Ơn 2017


Nhìn chú Gà Tây chết sõng soài,
Lòng già thêm khắc khoải bi ai.
Hình hài lết mãi dần tơi tả,
Ký ức vun hoài vẫn nhạt phai.
Canh cánh thù nhà đau xé ruột,
Chập chồng nợ nước trĩu oằn vai.
Quê hương đã khuất ngoài muôn dặm,
Thăm thẳm trời đêm, chuỗi hận dài.
              Trần Văn Lương
                Cali, 11/2017


Anh Lương ơi, anh đã viết những lời tạ ơn trong lễ Tạ Ơn này rất đầy đủ và rất thấm lòng người tị nạn.
Cám ơn anh nhiều nhiều nha.  Smiley Smiley



Back to top
 

Triệu người quen, có mấy người thương
 
IP Logged
 
tranvanluong
Gold Member
*****
Offline


I love YaBB 1G - SP1!

Posts: 556
Re: Hang Cóc Thơ - Trần Văn Lương
Reply #1148 - 29. Nov 2017 , 12:37
 
Dau Do wrote on 29. Nov 2017 , 09:43:
Anh Lương ơi, anh đã viết những lời tạ ơn trong lễ Tạ Ơn này rất đầy đủ và rất thấm lòng người tị nạn.
Cám ơn anh nhiều nhiều nha.  Smiley Smiley





Cám ơn chị Đậu Đỏ.
L
Back to top
 
 
IP Logged
 
tranvanluong
Gold Member
*****
Offline


I love YaBB 1G - SP1!

Posts: 556
Re: Hang Cóc Thơ - Trần Văn Lương
Reply #1149 - 21. Dec 2017 , 07:21
 

Kính chúc quý anh chị một mùa Giáng Sinh an vui và một năm 2018 an khang như ý.
Và xin kính gửi đến quý anh chị con cóc cuối tuần.

Dạo:
        Vì thương vận nước điêu linh,
Nên người phải đón Giáng Sinh trong tù.


Cóc cuối tuần:

      
Lá Thư Từ Ngục Tối


   (Để tỏ lòng kính phục đối với những vị anh thư
nước Việt đang phải đón Giáng Sinh trong ngục tù
Cộng sản chỉ vì lòng yêu nước đã can đảm lên tiếng
bảo vệ nhân quyền, tự do và độc lập cho quê hương)


Đêm đặc quánh, người tù ngồi chết lặng,
Tiếng đàn ca văng vẳng lắng qua song,
Gắng gượng xua nỗi tuyệt vọng trong lòng,
Tay nguệch ngoạc đôi dòng cho con gái.
                          x
                     x       x
Con yêu dấu, Giáng Sinh đà trở lại,
Mẹ lần đầu phải xa ngoại, xa con.
Chốn ngục tù dù khổ sở héo hon,
Lòng mẹ vẫn sắt son cùng đất nước.

Biết làm sao khác được,
Khi bạo quyền đang tàn ngược với dân.
Mẹ cúi đầu chịu lỗi với người thân,
Và xin ngoại tha cho phần bất hiếu.

Mẹ tin tưởng ngoại và con đều hiểu
Nỗi khốn cùng của bao triệu dân Nam.
Nếu mình không tiêu diệt lũ gian tham,
Thì sẽ mất giang san vào tay Chệt.

Quê hương là trên hết,
Mẹ có chết cũng đành,
Nhưng dặn lòng phải bền bỉ đấu tranh,
Không muốn thấy dân mình thành nô lệ.

Con và ngoại đêm nay cùng đi lễ,
Hãy cầu xin cho mẹ được kiên cường,
Cho dân lành thôi gánh chịu đau thương,
Cho đất nước thoát con đường bất hạnh.

Con có biết nhiều trẻ em đêm thánh,
Cũng như con dường chịu cảnh "mồ côi",
Đón Giáng Sinh mà đòi đoạn khúc nôi,
Thương cha mẹ mỏi mòn nơi tù ngục.

Họ như mẹ đã chối từ hạnh phúc
Của riêng mình để liên tục dấn thân,
Cất lên giùm tiếng nói của người dân,
Đem xương máu thắp dần từng ngọn đuốc.

Mẹ thầm hiểu, đây chỉ là mơ ước,
Nhưng nếu toàn dân vì nước một lòng
Chịu hy sinh để cứu vớt non sông,
Thì Cộng sản quyết sẽ không tồn tại.

Mẹ mong mỏi dân ta đừng ỷ lại,
Đất nước mình, mình phải tự thân lo.
Đừng cậy trông vào "thế giới tự do",
Ai cũng chỉ bo bo quyền lợi họ.

Họ chỉ phán dăm ba câu này nọ
Để tuyên dương cùng cổ võ vu vơ.
Tội dân mình vẫn cứ mãi ngây thơ,
Ôm ảo vọng ngóng chờ hè đổ tuyết.

Thương con cháu ngày sau trên đất Việt,
Tìm cội nguồn nào biết hỏi nơi đâu.
Máu Rồng Tiên đã pha trộn khác màu,
Lịch sử cũng bị giặc Tàu viết lại.

Chung quy bởi lũ cầm quyền vô loại,
Mà chúng mình mãi mãi mất quê hương,
Người dân lành gánh chịu lắm đau thương,
Cả đất nước là một trường oan nghiệt.

Tổ quốc sẽ vẫn muôn đời bất diệt,
Dù giặc Tàu đem nước Việt xóa tên,
Nếu mọi người vẫn một dạ trung kiên,
Luôn nhớ đến công tổ tiên gầy dựng.

Nhưng đau đớn, dân đã quen hờ hững,
Biết bao giờ mới khứng chịu đứng lên,
Kẻ đêm ngày lo hưởng thụ triền miên,
Kẻ quên hết thời vượt biên khốn khó.
                          x
                     x       x
Người buông bút, đèn mờ cay mắt đỏ,
Lời thánh ca về theo gió nấu nung,
Miệng lâm râm câu "Đêm Thánh Vô Cùng",
Nỗi chua xót chợt bùng như lửa hạ.
                  Trần Văn Lương
                    Cali, 12/2017

Back to top
 
 
IP Logged
 
tranvanluong
Gold Member
*****
Offline


I love YaBB 1G - SP1!

Posts: 556
Re: Hang Cóc Thơ - Trần Văn Lương
Reply #1150 - 01. Jan 2018 , 00:28
 

Mùng một Tết Tây, xin kính chúc quý anh chị một năm 2018 Dương Lịch an khang thịnh vượng và được mọi sự như ý.

        Khai Bút
Đầu Năm 2018 Dương Lịch


Năm Mới đến rồi ư ?
Thân già lại ngắc ngư.
Tóc tai xơ xác rụng,
Gân cốt rã rời hư.
Mới sáng còn hăng hái,
Qua trưa đã khật khừ .
Bạn thương, cù đánh chén,
Miệng móm mém cười trừ.
        Trần Văn Lương
         Cali, 1/1/2018

Back to top
 
 
IP Logged
 
tranvanluong
Gold Member
*****
Offline


I love YaBB 1G - SP1!

Posts: 556
Re: Hang Cóc Thơ - Trần Văn Lương
Reply #1151 - 18. Jan 2018 , 06:49
 
Kính gửi đến quý anh chị con cóc cuối tuần.
Dạo:
    Xưa không dám tỏ một lời,
Để cho vất vả một đời tìm nhau.


Cóc cuối tuần:

   
Cuối Nẻo Tìm Ai

   (Dựa trên lời kể của CTT, một người ôm mối tình câm       
    trên 60 năm, đến giờ phút này vẫn một mình một bóng,
      và chỉ mong gặp lại người xưa trong giây phút để
    được một lần nói lên câu mà ngày xưa không dám tỏ)


Vướng víu bước hoàng hôn,
Mảnh hồn đơn quýnh quáng
Sục tìm trong dĩ vãng
Chuỗi ngày tháng chìm sâu.
               x
           x      x
Mình bảy tuổi quen nhau,
Hai mái đầu vô tội,
Sáng trưa cùng chung lối,
Cắp sách lội đến trường.

Hoa dại hát vang đường,
Bùn lầy vương gót mỏi.
Miệng cười cười nói nói,
No đói chẳng hề hay.

Áo trắng gió đùa bay,
Phượng hồng lay giấc mỏng.
Nụ hoa tình bé bỏng,
Vẫn chiếc bóng lặng câm.

Rồi vùn vụt tháng năm,
Em trăng rằm mười sáu.
Tim anh dần rỉ máu,
Về nương náu trong mơ.

Thời gian chẳng đợi chờ,
Em sang bờ bỏ bến.
Anh miệt mài chinh chiến,
Đành lỡ chuyến đưa nhau.

Vai quảy gánh buồn đau,
Chân đạp nhầu kỷ niệm,
Tình xưa chưa nỡ liệm,
Tạm giấu giếm buồn thương.

Từ mưa gió sa trường,
Đến phố phường nắng gắt,
Lòng bồi hồi quặn thắt,
Se sắt nhớ ngày nao.

Rồi vận nước lao đao,
Mình đớn đau mất nước,
Chốn thanh bình thuở trước,
Nay rách mướp điêu tàn.

Anh chịu cảnh tan đàn,
Gian nan tù mấy chuyến.
Rồi Trời cho vượt biển
Lần đến bến tự do.

Dẫu cố sức thăm dò
Khách qua đò thuở trước,
Nhưng cày xuôi cuốc ngược,
Vẫn chẳng được tin người.

Thê thiết cuộc đổi đời,
Mênh mông trời cách biệt,
Nhớ thương dù da diết,
Nào biết hỏi nơi đâu.

Giấc mộng cũ dìm sâu,
Hoa sầu kia vẫn nở.
Mình chắc không duyên nợ,
Nên khiến lỡ chuyến tàu.

Bảy mươi mấy tuổi đầu,
Tóc râu đà bạc trắng,
Chặng cuối đường cay đắng,
Buồn chẳng gặp lại nhau,

Để được nói một câu
Từ lâu không dám tỏ,
Và xem người gái nhỏ
Xưa có thấu gì không.
               x
           x      x
Chí choé trận mưa đông,
Ánh đèn chong vụt tắt.
Người bàng hoàng dụi mắt,
Lạnh ngắt vách phòng khuya.
         Trần Văn Lương
            Cali, 1/2018
Back to top
 
 
IP Logged
 
tranvanluong
Gold Member
*****
Offline


I love YaBB 1G - SP1!

Posts: 556
Re: Hang Cóc Thơ - Trần Văn Lương
Reply #1152 - 01. Feb 2018 , 07:48
 

Kính gửi uý anh chị con cóc cuối tuần.
Dạo:
      Lệ đêm tấu khúc nhạc rời,
Bâng khuâng tự hỏi ai người tri âm.


Cóc cuối tuần:

   
春 聲

熱 淚 澍 梅 林,
落 花 碰 古 琴.
悲 聲 沈 晦 夜,
何 處 借 知 音?
     陳 文 良


Âm Hán Việt:

      
Xuân Thanh
 
Nhiệt lệ chú mai lâm,
Lạc hoa bính cổ cầm.
Bi thanh trầm hối dạ,
Hà xứ tá tri âm?
   Trần Văn Lương


Dịch nghĩa:

        Tiếng Xuân
Lệ nóng đổ xuống rừng mai,
Hoa rụng chạm vào cây đàn xưa.
Tiếng (đàn) buồn thảm chìm trong đêm tối đen,
Biết (tới) chốn nào để mượn (được) một kẻ tri âm?


Phỏng dịch thơ:

              Tiếng Xuân
Dòng lệ nóng rưới lên cành mai nhỏ,
Xác hoa tàn rơi gõ phím đàn câm.
Giữa đêm đen khẽ vọng tiếng nhạc trầm,
Trời đất rộng, tri âm nào có kẻ!
                Trần Văn Lương
                  Cali, 2/2018


Lời than của Phi Dã Thiền Sư :
     Người rơi lệ, lệ rơi trên hoa, xác hoa rơi trên đàn.
     Một nốt nhạc trầm buồn chợt vang trong đêm tối.
     Do người ư ?
     Do lệ ư ?
     Do hoa ư ?
     Do đàn ư ?
     Hỡi ơi! Tiếng đàn đó ai là người nghe được?
     Trời đất mênh mông, tri âm chốn nào?
    Than ôi!

Back to top
 
 
IP Logged
 
Dau Do
Gold Member
*****
Offline


Quân Sư

Posts: 11302
Thành Phố Phượng Hoàng
Gender: female
Re: Hang Cóc Thơ - Trần Văn Lương
Reply #1153 - 14. Feb 2018 , 17:07
 


...

Thân mến chúc anh chị một năm mới Mậu Tuất gặp mọi sự may mắn, luôn vui vẻ và mạnh khoẻ.


vuonhoa


Back to top
 

Triệu người quen, có mấy người thương
 
IP Logged
 
tranvanluong
Gold Member
*****
Offline


I love YaBB 1G - SP1!

Posts: 556
Re: Hang Cóc Thơ - Trần Văn Lương
Reply #1154 - 15. Feb 2018 , 11:49
 
Dau Do wrote on 14. Feb 2018 , 17:07:


...

Thân mến chúc anh chị một năm mới Mậu Tuất gặp mọi sự may mắn, luôn vui vẻ và mạnh khoẻ.


vuonhoa




Cám ơn chị Đậu Đỏ.
Và cũng xin chúc Chị một năm Mậu Tuất như ý.
L
Back to top
 
 
IP Logged
 
Pages: 1 ... 75 76 77 78 
Send Topic In ra